Wednesday, May 28, 2014

Mua bán nhà trên giấy: Rủi ro đến đâu?

Sáng ngày 27/5, Quốc hội thảo luận ở tổ về Dự án Luật nhà ở (sửa đổi) và Luật Kinh doanh bất động sản. Theo đó, vấn đề nhà ở xã hội và nhà hình thành trong tương lai trở thành trọng tâm của buổi thảo luận.

Theo phản ánh của đại biểu Trần Hoàng Ngân (TPHCM), cử tri có nhiều bức xúc về nhà ở. Bởi thực tế hiện nay, tình trạng xây dựng nhà trái phép rất nhiều, sau đó thì lực lượng chức năng dỡ nhà, rất đau xót.

“Dỡ nhà là đúng nhưng phải làm sao tránh được tình trạng xây nhà trái phép xảy ra. Nhiều nơi, đất đó chỉ để xây nhà, không thể làm đất nông nghiệp, nhưng lại quy hoạch đất nông nghiệp; dân xây nhà, thế là thành vi phạm. Chúng ta đã góp phần đẩy dân đến con đường vi phạm, vì phải tính toán vấn đề quy hoạch đất đai, xây dựng”, Đại biểu Trần Hoàng Ngân bức xúc.

Đại biểu Trần Thanh Hải (TPHCM) đề nghị đối với người làm công ăn lương, nếu thực hiện chính sách nhà ở xã hội thì phải có chính sách hỗ trợ về vốn, tạo điều kiện để người dân thuê mua, thì chính sách nhà ở xã hội mới đáp ứng yêu cầu. Ngoài ra, cần có chính sách khuyến khích doanh nghiệp bảo đảm nhà ở cho người lao động, bởi thực tế nhiều doanh nghiệp có đủ điều kiện tham gia xây nhà ở cho người lao động, vì thế cần tạo điều kiện về đất cho doanh nghiệp.

Theo quy định tại Điều 144 của dự thảo Luật về thế chấp nhà ở hình thành trong tương lai thì chủ đầu tư các dự án xây dựng nhà ở được thế chấp dự án hoặc thế chấp nhà ở xây dựng trong dự án tại tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam để vay vốn phát triển nhà ở nhưng phải giải chấp nhà ở này trước khi ký hợp đồng mua bán, cho thuê mua nhà ở cho khách hàng. Đối với tổ chức, cá nhân mua nhà ở hình thành trong tương lai trong dự án đầu tư xây dựng nhà ở của chủ đầu tư cũng được quyền thế chấp nhà ở để vay vốn cho phát triển nhà ở.

Đại biểu Nguyễn Thị Thanh Bình (đoàn Bến Tre) cho rằng, cần có nghiên cứu kỹ về độ rủi ro, trường hợp mất khả năng thanh toán ra sao khi cho vay the chap ở tài sản hình thành trong tương lai. Trên thực tế, tài sản hình thành trong tương lai mang thế chấp vay vốn độ rủi ro rất cao, không thu hồi vốn được.

“Anh cho vay 1 thì tài sản đảm bảo phải gấp đôi, gấp rưỡi thì còn có khả năng thu hồi vốn. Dù mục tiêu huy động thế nào thì cũng phải có nguyên tắc bất biến của ngân hàng là đảm bảo an toàn vốn chứ không thể vung tiền dễ dãi, đặc biệt là lĩnh vực bất động sản. Thời gian qua, việc bảo vệ tài sản của ngân hàng trong hợp đồng thế chấp bất động sản cực kỳ phức tạp, khó khăn”, đại biểu nhấn mạnh.

Cũng theo phân tích của đại biểu Bình, tài sản chưa hình thành trong tương lai nếu đem thế chấp khi định giá tài sản rất khó. Thực tế, nhiều dự án thiết kế dự án xây dựng nhà qui mô có thể 10 tỷ để thế chấp vay vốn nhưng khi làm nhà giá trị chỉ 1-2 tỷ. Đến khi xử lý tài sản thế chấp vay lúc này là không được.

Chia sẻ quan điểm của đại biểu Bình, đại biểu Cao Sỹ Kiêm (đoàn Thái Bình) cho rằng: Đây là giải pháp tình thế đối phó với tình huống thị trường hiện nay. Chúng ta chưa thực hiện việc này bao giờ mà đưa vào luật ngay thì vội quá vì chưa có kinh nghiệm, còn nhiều thứ phải giải quyết đằng sau. “Cần có thời gian thử nghiệm, đánh giá, tổng kết đã. Cho thí điểm xem nếu sai đúng thì lùi tiến dễ. Hiện chúng ta đang làm theo qui định của chính phủ và NHNN” – Đại biểu Cao Sỹ Kiêm nói.

Đại biểu Đỗ Văn Đương (TPHCM) lại cho rằng, luật vẫn chưa có chế định về kinh doanh bất động sản. Nhiều thực tế cho thấy, các doanh nghiệp nhận tiền hàng trăm tỷ đồng tiền của khách cả mấy năm mà nhà không xây, tiền đó nằm ở ở đâu, có phải chiếm đoạt tài sản người khác không? Luật phải làm rõ điều này.


Còn theo đại biểu Nguyễn Minh Quang (đoàn Hà Nội), luật cho phép chủ đầu tư được bán, cho thuê, cho thuê mua bất động sản hình thành trong tương lai. Tuy nhiên, hình thức mua bán, cho thuê, cho thuê lại, cho thuê mua rất dễ nảy sinh tranh chấp. Vì thế, đại biểu kiến nghị ban soạn thảo cần có quy định chặt chẽ để bảo vệ quyền của bên mua, thuê, thuê lại, thuê mua.

Do đó, đại biểu kiến nghị cần có cơ chế để quản lý chặt chẽ tiền đầu tư xây dựng bất động sản, như các chuyên gia nói là phải cơ chế tay 3: doanh nghiệp - khách hàng - ngân hàng để nắm rõ nguồn tiền đó đi đâu. Ngoài ra, hàng loạt vấn đề như cách tính diện tích của căn hộ chung cư, vấn đề bảo trì tòa nhà chung cư, diện tích sở hữu chung, sở hữu riêng ở tòa nhà chung cư.. cần phải được giải quyết trong luật này.

Theo xaluan.com

Monday, May 26, 2014

Cuộc chạy trốn bất thành của ông trùm cá độ

Vụ cá độ của các cầu thủ đội bóng The V.Ninh Bình bị bại lộ, Đào Đức Lợi hoạt động trong lĩnh vực cầm đồ, tín dụng đen và cá độ bóng đá” được xác định là người đứng ra tổ chức vụ ăn thua bạc tỷ này đã nhanh chân bỏ trốn khỏi địa phương. Để thực hiện ý định chạy trốn khỏi Hải Phòng, Lợi đã mang theo một số tiền khá lớn rồi bắt xe khách lên Hà Nội.

Cuộc chạy trốn bất thành của ông trùm cá độ

Lợi không tìm đến nhà bạn bè, người thân mà chủ động thuê nhà nghỉ để lẩn trốn. Sau khi ở Hà Nội một thời gian ngắn, Lợi tiếp tục bắt xe khách chạy lên khu vực Móng Cái, Quảng Ninh với dụng ý sẽ trốn sang Trung Quốc.  Vốn là kẻ lọc lõi trong giới lưu manh, Lợi luôn biết cách che giấu hành tung của mình với việc thường xuyên thay đổi chỗ ở và tuyệt đối không liên lạc với người thân qua điện thoại. Với ý nghĩ chỉ cần sang được bên kia biên giới là sẽ an toàn nên Lợi tìm mọi cách để thực hiện kế hoạch.

Tuy nhiên, vì việc vượt biên gặp trục trặc nên Lợi lại tiếp tục lên xe khách trốn vào một số tỉnh thành phía Nam. Sự ranh mãnh đó đã gây ra rất nhiều khó khăn cho cơ quan công an trong quá trình truy bắt hắn.  Một mặt triển khai lực lượng tiến hành rà soát các mối quan hệ xã hội của Lợi, mặt khác công an tỉnh Ninh Bình cũng cử cán bộ tiếp xúc với gia đình để động viên, giải thích giúp mọi người nhận thức đúng sự việc.

 Theo đó, khi hiểu được vấn đề, gia đình Lợi đã chủ động tìm cách liên lạc, khuyên người này ra đầu thú.  Sau hơn một tháng trốn chạy, đến ngày 13/5, Đào Đức Lợi đã cùng vợ đã đến công an tỉnh Ninh Bình đầu thú với mong muốn nhận được sự khoan hồng của pháp luật. Tại đây, Lợi đã thành khẩn khai báo và thừa nhận hành vi của mình. Những thông tin mà Lợi khai báo hoàn toàn trùng khớp với tài liệu điều tra mà cơ quan công an đã thu thập được và đây cũng là những căn cứ vô cùng quan trọng để tiến hành hoàn thiện hồ sơ vụ án.

Nguồn ANHP

Thursday, May 22, 2014

Thế chấp nhà trên giấy: Rủi ro nhân lên gấp bội

 Rủi ro gồm rủi ro liên quan đến tài sản thế chấp bằng tài sản hiện hữu cộng thêm rủi ro mới phát sinh từ tài sản hình thành trong tương lai.

Chuyên gia kinh tế, TS. Vũ Đình Ánh nêu quan điểm, việc thế chấp nhà ở hình thành trong tương lai sẽ gây ra nhiều rủi ro bao gồm rủi ro liên quan đến tài sản thế chấp bằng tài sản hiện hữu cộng với rủi ro mới phát sinh xuất phát từ tính chất tài sản khác rất nhiều tài sản hiện hữu.

Ngoài ra, rủi ro cả phía ngân hàng, các tổ chức tín dụng và người đi vay dùng tài sản hình thành trong tương để thế chấp.

Đề xuất cho phép thế chấp nhà ở hình thành trong tương lai của Bộ Xây dựng đã được thông qua. Theo quan điểm của ông, việc nhận thế chấp nhà ở hình thành trong tương lai có thể tiềm ẩn những rủi ro nào? Ông có thể phân tích cụ thể, trong trường hợp dự án đã thế chấp nhưng chưa hoàn thành, doanh nghiệp mua nhà, người dân hay ngân hàng sẽ phải chịu thiệt hại?

Vay sẽ có rủi ro về tín dụng và chính vì thế các tổ chức tín dụng buộc phải bắt người muốn vay phải có tài sản thế chấp, tài sản đảm bảo để đảm bảo cho khoản vay đó. Liệu rằng việc quyết định tài sản đảm bảo thế chấp lại là tài sản hình thành trong tương lai thì có đảm bảo đầy đủ ý nghĩa tài sản đảm bảo thế chấp như trước đó quy định liên quan đến tài sản đảm bảo thế chấp đối với tài sản cụ thể hay không.

Rủi ro tiếp theo liên quan đến định giá tài sản đảm bảo. Ngay tài sản hiện hữu cũng đã xảy ra không ít trường hợp định giá sai tài sản do đó gây thiệt hại cho tổ chức tín dụng nhận tài sản đảm bảo. Nguyên nhân có thể là nguyên nhân chủ quan, khách quan ví dụ việc thông đồng giữa người định giá tài sản với người đem tài sản ra thế chấp hoặc do biến động thị trường làm thay đổi giá trị của tài sản.

Giả sử chấp nhận việc tài sản đảm bảo thế chấp là tài sản hình thành trong tương lai thì quan trọng nhất trong việc này là tính chất của tài sản khác hẳn với tài sản trong thực tế. Hoàn toàn có thể xảy ra trường hợp như tài sản trong thực tế là tài sản đảm bảo đem thế chấp ở nhiều nơi. Tất nhiên đây là hoạt động phạm pháp nhưng thực tế vẫn diễn ra.

Đối với tài sản hình thành trong tương lai, một trong những điều khó nhất là định giá tài sản, sẽ khó hơn rất nhiều so với định giá tài sản hiện hữu, căn cứ vào đâu để định giá?

Ngoài ra, rủi ro tiếp theo có thể xảy ra là việc gắn với định giá có điều chỉnh giá do những yếu tố biến động. Họ điều chỉnh giá tài sản thế chấp thông qua đó điều chỉnh điều kiện theo nghĩa vụ hợp đồng phải quy định rõ điều chỉnh giá một cách cụ thể.

Mặc dù không ai muốn nhưng khi hợp đồng tín dụng có vấn đề họ sẽ phải xử lý tài sản đảm bảo thế chấp. Tài sản hình thành trong tương lai chưa thấy đâu nên rõ ràng việc xử lý cũng không hề dễ dàng. Giả định dự án cho vay sai sẽ lấy gì đem đảm bảo cũng là rủi ro. Trong toàn bộ quá trình điều chỉnh giá trị tài sản hình thành trong tương lai, đem tài sản ra xử lý khi có vấn đề.

Như vậy, rủi ro liên quan đến tài sản hình thành trong tương lai mang ra thế chấp bao gồm toàn bộ những rủi ro liên quan đến tài sản đảm bảo thế chấp bằng tài sản hiện hữu đồng thời cộng thêm rủi ro mới phát sinh xuất phát từ tính chất tài sản khác rất nhiều tài sản hiện hữu.

Trước đó, phía ngân hàng cũng đã tỏ ra không mặn mà với quyết định này. Ông có thể lý giải lý do vì sao? Phản ứng của ngân hàng biểu hiện điều gì về tín hiệu phục hồi của thị trường bất động sản hiện nay, thưa ông?

Việc ngân hàng, tổ chức tín dụng không mặn mà là điều hoàn toàn hợp lý vì rủi ro này sẽ nhân lên gấp bội so với hiện nay. Ngay cả bây giờ tài sản đảm bảo, tài sản thế chấp là tài sản hiện hữu còn không xử lý được như liên quan đến vấn đề xử lý nợ xấu, vấn đề định giá… thì rõ ràng phát sinh thêm tài sản vô hình càng làm khó hơn cho các tổ chức tín dụng.

Ngoài ra, toàn bộ những việc liên quan đến việc dùng tài sản hình thành trong tương lai đi thế chấp chưa có tiền lệ và như vậy bản thân ngân hàng hay các tổ chức tín dụng liên quan đến tài sản hình thành trong tương lai là chuyện rất phức tạp và làm gia tăng thêm chi phí cho ngân hàng và tăng rủi ro.

Những rủi ro này cho cả hai phía là ngân hàng, tổ chức tín dụng và người thế chấp do quan hệ giữa người cho vay và đi vay là quan hệ cộng sinh, phụ thuộc lẫn nhau. Ví dụ, việc định giá sai tài sản hình thành trong tương lai, định giá quá cao thì thiệt hại cho tổ chức tín dụng nhưng có lợi cho người đi vay còn nếu định giá quá thấp lại có hại cho người đi vay và có lợi cho các tổ chức tín dụng. Nếu bên này có lợi có thể gây thiệt hại cho bên kia

Liệu ông có thể dự đoán khả năng đi vào thực tế của chính sách cho thế chấp nhà trên giấy này, liệu có lặp lại kịch bản gói 30.000 tỷ hay sẽ rơi vào tình trạng… bi đát hơn? Liệu có khả năng ngân hàng sẽ bị “ép” cho vay để chính sách được đi vào thực tế không và vì sao, thưa ông?

Điều này phụ thuộc vào việc họ nhận thức rõ rủi ro và khi có biện pháp kiểm soát hạn chế rủi ro sẽ không xảy ra điều mà chúng ta lo ngại còn nếu không có biện pháp tốt liên quan đến những rủi ro đặc biệt là những rủi ro mới, tình hình sẽ trở nên xấu hơn. Khi họ cho phép sẽ phải đi kèm với biện pháp kiểm soát.

Để cứu thị trường bất động sản đồng thời hỗ trợ người dân có nhà, theo ông, sự can thiệp của ngân hàng có thể có là gì?

Không ai phải cứu thị trường bất động sản mà phải là cứu ai trên thị trường bất động sản.

Xin trân trọng cảm ơn ông!

Theo Đất Việt

Monday, May 19, 2014

Một cuộc tình kỳ lạ

Là một nhà thơ và thỉnh thoảng viết văn xuôi (truyện ngắn) nên Phạm Thị Ngọc Liên vẫn nguyên vẹn “cái tật” của nhà thơ là hay thi vị hóa, câu chuyện vợ chồng trong truyện ngắn này không thật sự là “một cuộc tình kỳ lạ”, dù cho tác giả tạo cho họ cảnh lãng mạn uống rượu vang đỏ, sau khi đã là vợ chồng trên 20 năm và người chồng đang ngoại tình. Và hạnh phúc chẳng thể trở về, để “càng ngày tôi càng thấy anh và tôi giống như một đôi vợ chồng già, khéo che giấu cảm xúc của chính mình…”.

Đó không phải là buổi hẹn. Anh ấy và tôi không phải là cặp tình nhân để hẹn hò nhau trong một buổi chiều có gió nhẹ và mây bảng lảng trôi. Chúng tôi cũng không ngồi dựa vào nhau để uống ly rượu chát đỏ và ngắm những giề lục bình trôi xa xa phía cuối dòng sông trong tâm trạng vừa hưng phấn vừa mênh mang hạnh phúc.

Những chuyện lãng mạn như thế đã chấm dứt. Chúng tôi đã là vợ chồng trên hai mươi năm rồi. Giờ đây chúng tôi gặp nhau những lúc anh ấy rảnh và dành ra được vài giờ đồng hồ cho cả hai chúng tôi. Rượu đỏ thì vẫn còn nhưng cách uống đã khác. Anh ấy và tôi ngồi bệt trên sàn gỗ, rượu và ly để trên một chiếc bàn thấp, những viên đá đập vụn đựng trong một cái tô bự hoặc cái ca nhựa, nếu hôm ấy anh là người đập đá. Chúng tôi ngồi xếp bằng, uống rượu bordeaux hoặc rượu cabernet, beujolais trong khi ti vi đang phát bản tin buổi trưa hoặc chiếu một bộ phim gì đó mà tôi đang xem dở. Bữa ăn có thể kéo dài hơn nửa tiếng đến một tiếng, im lặng chỉ nghe tiếng nhai.

Thỉnh thoảng anh ấy cầm ly rượu lên, chạm nhẹ vào ly của tôi trước khi uống một ngụm nhỏ và gắp thức ăn, nhai tiếp tục. Vài lần, anh ấy kể về công việc, căn bệnh nhức đầu kinh niên và lý do vì sao anh không trả lời điện thoại khi tôi gọi đến trong ngày. Thường thì tôi chỉ nghe một cách lơ đãng, như để biểu lộ tâm trạng của mình. Tôi không còn giận dỗi anh như ngày xưa nữa để cãi nhau chỉ vì chuyện không trả lời điện thoại. Giờ đây, mỗi lần nhìn vào màn hình và lắng nghe hồi chuông đổ dài mòn mỏi, tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Sao mình không tắt máy cho rồi? Và thế là tôi tắt máy, đi tìm cho mình một công việc khác. Đôi khi anh gọi lại, nói vắn tắt: Hồi nãy anh đang họp, hoặc thông báo: Anh đi tập yoga đây. Ít khi anh hỏi tôi gọi anh có việc gì không và ngay lúc anh gọi, tôi cũng quên khuấy là mình định nói điều gì với anh lúc nãy.

Buổi tối, tôi thường đọc sách hoặc chơi game trên chiếc iPad cho đến khi mỏi mắt thì tắt đèn và chuồi mặt vào chiếc gối mềm mượt, ngủ ngay lập tức. Rất hiếm khi tôi mất ngủ, và nếu có thì tôi sẽ nghĩ vơ vẩn nhiều điều, chủ yếu là về công việc, sức khoẻ, kể cả vui chơi, mua sắm... Hiếm khi tôi nghĩ về anh, đầy dày vò và khốn khổ như trước kia.

Trước kia, tôi thường thức dậy trong đêm, ôm chặt lấy chiếc gối trống và suy nghĩ, tưởng tượng anh đang làm gì? Có khi tôi bấm điện thoại để nghe những hồi chuông gióng giả đầy vô vọng, để nhìn màn hình xanh lè dửng dưng nổi lên hai chữ đầu tên anh, nhìn rồi mủi lòng và khóc. Những đêm như thế cũng đã chấm dứt rồi. Từ khi anh bước qua lời thề.

Anh thề anh chỉ yêu một mình tôi. Rằng tôi là người đàn bà duy nhất anh yêu và sẽ không bao giờ phản bội. Sao tôi lại có thể tin anh một cách tuyệt đối như thế nhỉ? Hay bởi vì tự ái của tôi được ve vuốt kịch liệt trước những lời “tâm sự” mà sau này tôi mới vỡ ra rằng đàn ông khi muốn tán tỉnh đàn bà thường nói rất giống nhau. Tôi yêu anh, chân thành và điên rồ, đủ để tin anh không hạnh phúc bên người vợ mâu thuẫn trầm trọng về tính cách, tin mình chính là người đàn bà trong mộng, xuất hiện để cứu rỗi đời anh. Niềm tin giống như một tôn giáo, giữ tôi trong vị trí người đàn bà thứ hai đầy ngập hạnh phúc lẫn buồn rầu trong suốt mấy mươi năm.

Tôi là người đàn bà nhẹ dạ, chẳng sâu sắc gì như tôi vẫn tưởng. Vì thế, khi nhận được cú điện thoại của cô ta, tôi chẳng nghi ngờ gì. Cô ta bảo mình là một doanh nhân, có phong cách riêng và phong cách của cô ta hết sức phù hợp với những mẫu thiết kế trang phục của tôi. Em ngưỡng mộ đôi tay tài hoa của chị, muốn kết nghĩa chị em thay vì chỉ là một khách hàng bình thường. Cô ta bảo thế. Tự ái tôi được vuốt ve và tôi đồng ý đi uống cà phê với cô ta.

Chúng tôi đã là vợ chồng trên hai mươi năm. Đại loại tôi nghĩ mình là vợ, ừ, người vợ thứ hai, không công khai nhưng ai cũng biết, và anh đồng ý. Anh đến với tôi, đều đặn và nồng nàn, chia sẻ với tôi những điều anh không có bên người đàn bà thứ nhất. Cuộc sống như thế cũng gọi là tạm ổn, nhỉ? Dù phải chấm hết những hò hẹn lãng mạn bên sông, dưới trăng, trên rừng, dưới biển, chúng tôi vẫn có những khoảnh khắc riêng tư ngọt ngào. Cho đến khi tôi nhận ra những khoảnh khắc đó cũng dần nhạt đi, ngắn hơn với những lý do ắt có và phải có.

Đó là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt và thân thể toát lên vẻ phồn thực, đầy dục tính. Cách ăn nói thì bỗ bã, sống sượng. Tôi hơi ngỡ ngàng vì khi trao đổi qua điện thoại, tôi mường tượng cô ta phải thanh nhã, sang trọng và học thức lắm. Chính vì vậy, tôi đã đem đến cho cô ta một chiếc túi xách đặc biệt do chính tay mình thiết kế để làm quà tặng buổi đầu tiên gặp gỡ. Cô ta cầm lên, liếc qua một cái, đặt sang ghế bên cạnh, nói cám ơn rồi xoay qua người phục vụ, cô ta bảo thế mơniu đâu, đưa đây.

Tôi từng có những phút giây đau khổ quằn quại vì nghĩ trời đất bất công. Lẽ ra tôi phải được danh chính ngôn thuận bên anh, là người đàn bà hiện hữu thực sự chứ không phải chỉ là trong mộng. Tôi phải được hưởng những đặc quyền mà một người vợ thực sự được hưởng chứ không phải yên lặng trong thế giới riêng của mình. Những suy nghĩ này khiến tôi thao thức, giày vò trong đêm với những hình ảnh tưởng tượng, rằng giờ phút đó, khi tôi thao thức trên chiếc giường trống trải, anh lại ngủ rất ngon trong ngôi nhà có người đàn bà sở hữu cuộc đời anh. Anh bảo tôi chỉ tự làm khổ mình, thật ra bà ấy chẳng vui sướng gì, nếu có cũng chỉ là đóng kịch thôi. Sao lúc anh nói câu nói ấy, tôi không nghĩ rằng có ngày mình cũng sẽ như thế?

Cảm giác lợn cợn trong lòng tôi mỗi lúc mỗi nhiều hơn khi cô ta nhấp nhổm nhìn ra cửa bảo sao lâu thế nhỉ? Cô ta gọi thêm hai người nữa, một cô chủ tiệm cam do online và một anh ca sĩ hết thời đang mở tiệm bán băng đĩa. “Ôi mấy người này em quý lắm chị ạ. Mà em thì ít thời gian nên nhân tiện gặp chị, em gọi họ ra để bàn tí việc luôn”. Tôi tự khuyên mình hãy nhẫn nại thêm chút nữa để giữ phép lịch sự nhưng khi cô ta và anh ca sĩ già kia cụng ly chan chát và ôm đàn hoà giọng thì tôi hết kiên nhẫn nổi. Tôi bảo mình xin lỗi vì phải về trước có việc và cô ta ái ngại, trông chị mệt mỏi thế, thôi chị về nghỉ đi, em sẽ gọi điện cho chị sau. Ra khỏi quán, tôi gõ cóc vào đầu mình một cái, thở phào, nghĩ rằng lần sau cô ta gọi đến sẽ không bắt máy nữa.

Theo laodong

Friday, May 16, 2014

Bị truy bắt, trùm ma túy điên cuồng xả súng vào công an

19h20 ngày 16/6/2011, tổ công tác Cục CSĐT tội phạm về ma túy - Bộ Công an phối hợp với Công an tỉnh Hoà Bình làm nhiệm vụ tại Km 109 + 800, QL 6 (thuộc địa phận huyện Tân Lạc, tỉnh Hoà Bình), phát hiện chiếc ô tô Honda Civic màu đen chạy hướng Sơn La - Hà Nội có biểu hiện nghi vấn.

Trên xe, Vũ Ngọc Sơn (SN 1978, ở Tân Yên, Bắc Giang) găm đầy ma túy nên khi bị yêu cầu dừng xe kiểm tra, hắn cho xe phóng như điên về phía trước, bất chấp sự truy cản của cảnh sát.

Bị truy đuổi đến xóm Đôi, Ngọc Mỹ, Tân Lạc, Hòa Bình, đối tượng lùi xe đâm thẳng vào xe ô tô  cảnh sát rồi đạp cửa xe bỏ chạy.

Vũ Ngọc Sơn.
Hắn dùng súng ngắn bắn trả lực lượng truy bắt và lẩn vào rừng sâu, địa hình hiểm trở. Từ những vết máu vương trên lá cây, ngọn cỏ bên đường, tổ công tác đã phát hiện y cố thủ trong rừng luồng.

Bị cả trăm cảnh sát bao vây, hắn liều lĩnh thách thức: “Tao có súng. Chúng mày vào đây tao bắn chết!”

Vừa nói, hắn vừa bắn liên tiếp về phía lực lượng truy bắt, làm bị thương cảnh sát cơ động Bùi Văn Tuấn (SN 1990, Công an tỉnh Hoà Bình).

Tên tội phạm nhảy xuống vực sâu kế đó, lần theo suối cạn tìm đường trốn thoát. Lực lượng Công an đã phải truy lùng gắt gao và sáng hôm sau mới bắt được y đang trốn trên mái nhà một người dân.

Tiến hành kiểm tra xe ôtô do Sơn điều khiển, cảnh sát phát hiện, thu giữ tại ghế trước 5 bánh heroin. Trong khóm luồng nơi Sơn cố thủ, tổ công tác còn thu thêm 3 bánh heroin.

Tại CQĐT, Sơn khai, ngày 15/6/2011, anh ta gom được 1,23 tỷ đồng rồi gọi điện cho trùm ma túy tên Tráng A Lầu, ở Lóng Luông, Mộc Châu, Sơn La đặt mua 10 bánh heroin với giá 7.100 USD/ 1 bánh.

Sơn một mình lái xe lên Mộc Châu lấy hàng. Đến gần ngã ba Đồng Bảng, Tráng A Lầu và Sơn cùng mở cửa kính ô tô, hai bên ném heroin và tiền qua cửa kính cho nhau.

Trên đường vận chuyển ma túy, đến xã Phong Phú, huyện Tân Lạc, tỉnh Hoà Bình, Sơn bị bắt.

Từng có một tiền án về tội Tàng trữ trái phép chất ma túy, lại nghiện ma túy lâu năm, Sơn nhanh chóng trở thành một đầu nậu ma túy ở Bắc Giang. Anh ta khai nhận, giữa năm 2010, đã nhiều lần mua ma túy của Tráng A Lầu.

Sơn còn mua ma túy của Sồng A Cở, ở Lóng Luông, huyện Mộc Châu, Sơn La rồi xây dựng các mắt xích tuồn hàng đến Lạng Sơn.

Cuối năm 2010, đồng bọn của Sơn lần lượt bị bắt ở Lạng Sơn, riêng anh ta trốn thoát. Sau này Sơn bị TAND tỉnh Lạng Sơn tuyên phạt mức án chung thân. Từ Sơn, cơ quan điều tra đã khui ra đường dây mua bán ma túy cực lớn với 42 đối tượng liên quan.

Cầm cố nhà, gom tiền tỷ đi buôn ma túy

Một nhánh khác trong đường dây ma túy này do Nguyễn Xuân Hòa (SN 1975, ở Hoàng Mai, Hà Nội) cầm đầu. Hòa có bố, mẹ và cậu ruột đều là những trùm buôn ma túy khét tiếng.

Năm 2005, lần lượt cả bố, mẹ và cậu của Hòa đều bị bắt. Mẹ Hòa là Đào Thị Huế (SN 1957), bị xử tử hình nhưng được ân giảm xuống chung thân. Sau khi cầm cố hết nhà cửa ở tiệm cam do gia re, tài sản để chạy án cho bố mẹ mà tội vẫn mang, Hòa tìm cách móc nối lại những mối hàng cũ của mẹ để buôn bán ma túy.

Tháng 9/2010, Hòa tìm Dương Ngô Thắng (SN 1982, ở Bắc Giang) để bàn bạc việc góp vốn “làm ăn”. Hòa bàn với 3 ông anh vợ, gom mỗi người 200 triệu đồng đi buôn heroin. Anh ta còn cầm cố cả nhà của em trai để lấy 300 triệu đồng đi buôn ma túy.

Gom đủ tiền, Hòa lên Mộc Châu, Sơn La, mua của một trùm ma túy tên Chua 18 bánh heroin. Do không đủ tiền nên Hoà chỉ trả cho Chua khoảng hơn 1 tỷ đồng, số còn lại hẹn khi nào bán xong sẽ trả.

Tên Chua còn gửi Hoà thêm 2 bánh heroin nhờ bán hộ và “khuyến mại” thêm 3 gói ma tuý tổng hợp.

Găm hàng vào xe, Hòa bị CSGT ra tín hiệu dừng xe. Anh ta giả vờ cho xe tạt vào lề đường rồi bất ngờ rồ ga, lách qua xe cảnh sát để chạy. Pha rượt đuổi diễn ra ngoạn mục khi Hòa dù bị chặn tứ phía, vẫn điều khiển xe Honda Civic chạy vào vách núi, đi xe chỉ bằng hai bánh qua con mương nước hẹp, vứt túi heroin ra khỏi xe rồi tẩu thoát.

Túi heroin này được người dân nhìn thấy, báo cho tổ công tác, Công an Hòa Bình lập biên bản thu giữ hàng vô chủ, tổng cộng 20 bánh heroin và 3 gói ma túy tổng hợp.

Do khi mua heroin của tên Chua còn nợ tiền chưa trả, nên sau này Hòa và 3 ông anh vợ đi xe Honda Civic của Hòa lên nhà Chua để thương lượng thì bị Chua giữ lại chiếc xe này.

Sau ngày Hòa bị bắt, mấy ông anh vợ của Hòa đã mang dao, xông vào nhà Chua đòi xe. Họ phóng hỏa đốt nhà tay trùm ma túy này và đã bị lực lượng Công an xã Lóng Luông, huyện Mộc Châu tóm gọn.

Theo vietnamnet

Thursday, May 15, 2014

Ra ngõ gặp cầm đồ

Thành phố Hà Nội hiện có hàng ngàn tiệm cầm đồ. Thoạt nhìn, người ta có thể ngộ nhận rằng đây là một hình thức tín dụng nhanh, tiện, rẻ. Nhưng qua một thời gian thâm nhập tìm hiểu, PV đã nhận thấy đằng sau nó ẩn chứa không ít những mối nguy cơ, đặc biệt và trước tiên là đối với giới trẻ


Ra ngõ gặp cầm đồ

Để thâm nhập vào giới "kiếm ăn" trong lúc người ta thiếu thốn (là các chủ tiệm cầm đồ), tôi mượn một chiếc xe máy Trung Quốc biển ngoại tỉnh để đem đi... cắm. Điểm đầu tiên tôi nhắm đến là phố Bạch Mai - vốn nức tiếng là phố cầm đồ với lai suat cam do thấp dành cho sinh viên các trường đại học Bách khoa, Kinh tế, Xây dựng...

Tấp vào cửa hiệu cầm đồ số 35... phố Bạch Mai, một thiếu niên người mảnh khảnh, tóc dài chấm gáy lao ra dắt chiếc xe vào thẳng trong nhà. Không chờ tôi mở lời, cậu chàng hỏi luôn: "Anh định lấy bao nhiêu?". "Bốn triệu được không chú em?". "Cho em xem đăng ký xe và chứng minh thư nhân dân". "Soi" một lúc, thanh niên này bấm máy gọi cho ai đó. Tôi nghe được loáng thoáng: "Xe Jupiter... có đăng ký... bốn triệu...".

Vài phút sau, một thanh niên to cao lực lưỡng đi giày khủng bố, áo "quân khu", xăm trổ đầy mình cưỡi SH từ đâu phi về. Vừa thoáng nhìn thấy xe của tôi, thanh niên này đã... chửi tục, rồi gay gắt: "Mắt mày mù à? Nhận xe này rồi bán cho... chó à...". Chửi xong một chập, thanh niên này quay xe biến mất dạng, để lại sự... chưng hửng cho tôi và cả cậu bé ngồi trông hàng.



Các tiệm cầm đồ lãi suất thấp nhận cầm từ xe máy, xe đạp, màn hình máy tính, chưa kể những thứ... không nhìn thấy được như chứng minh thư, thẻ sinh viên, dây chuyền, nhẫn vàng v.v...

Thu lại đăng ký xe và chứng minh thư nhân dân, tôi dắt con xe đi chào hàng ở... 5 tiệm cầm đồ khác. Thế nhưng, đều phải lủi thủi dắt ra vì không tiệm nào nhận.

Sáng hôm sau, tôi lại vác con xe tấp vào một tiệm cầm đồ gần ngõ chùa Liên Phái. Một chị trạc "băm mấy nhát" (hơn 30 tuổi) tóc phi-dê, xăm mắt xăm môi, mặc bộ quần áo ngủ đang che miệng ngáp: "Xe Trung Quốc à? Đưa xem đăng ký với chứng minh". Liếc qua, chị bảo: "5 "lít" nhá" (1 "lít" tương đương với 100 ngàn). "Chị cho em 1 "củ" (1 triệu đồng) được không? Em đang cần tiền để đóng học phí gấp" .

Chị này ném toẹt cái chứng minh nhân dân cùng giấy tờ xe xuống bàn: "Thằng nào đi cầm đồ chả kêu thiếu tiền? Một triệu chị mua xe mày về... làm giống à?". Rồi quay ra chửi đổng: "Mới sáng sớm đã gặp quân... hãm tài!". Tôi lại lủi thủi dắt xe ra, còn kịp trông thấy chị đang lúi húi lấy giấy tiền, vàng mã ra... đốt vía!

Đem xe vào Trường Bách khoa gửi, tôi đi bộ khảo sát dọc con phố Bạch Mai. Đúng là, "ra ngõ gặp cầm đồ". Chỉ tính từ ngõ chùa Liên Phái cho tới đoạn giao cắt với phố Đại La, tôi có thể đếm được tới 40 tiệm cầm đồ. Có những đoạn mà 3-4 nhà chung một số cùng mở tiệm cầm đồ. Nhìn vào trong, nhà nào nhà nấy case máy tính xếp dài san sát. Ngoài ra xe máy, xe đạp, màn hình máy tính, chưa kể những thứ... không nhìn thấy được như chứng minh thư, thẻ sinh viên, dây chuyền, nhẫn vàng v.v...

Có một điều khá "tiện lợi" cho giới sinh viên (hay chủ tiệm cầm đồ online) ở khu vực này là từ con phố máy tính Lê Thanh Nghị, chỉ cần qua một vài trăm mét trên phố Tạ Quang Bửu là sang tới Bạch Mai. Và điều khôi hài là hàng tuần, hàng tháng liên tục có sự luân chuyển case, màn hình LCD, laptop... từ Lê Thanh Nghị vào ký túc xá, phòng trọ của sinh viên rồi ra thẳng... Bạch Mai. Bình thường, mỗi thứ đồ đem cắm chủ nhân chỉ nhận được số tiền bằng khoảng 1/3 giá trị. Cụ thể như 1 chiếc case trị giá 6 triệu đồng đem cắm được tầm 2 triệu. Mỗi ngày phải trả lãi 3-5 ngàn đồng. Nếu để quá một tuần mà không gia hạn, vật ấy sẽ chính thức... "lên đường đi Tây Trúc".

Phố Lương Thế Vinh có thể coi là "thánh địa cầm đồ" của sinh viên các trường đại học: Khoa học tự nhiên, Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Hà Nội... Con phố chỉ dài mấy trăm mét mà cũng có tới hơn chục tiệm cầm đồ. Ở đây, người ta có thể cắm được đủ loại, từ chổi cùn rế rách cho tới hàng cao cấp. Ví dụ như thắt lưng, ví da được từ 50-100 ngàn đồng, xe đạp 100-150 ngàn. Xe máy, máy tính thì tùy loại. Đặc biệt, thẻ sinh viên, chứng minh thư, bằng tốt nghiệp... cũng có thể mang ra tiệm để "xoay” lấy một ít tiền. Những loại này chỉ được chừng 100-500 ngàn đồng.

Các tiệm cầm đồ khu vực Ao sen (cuối đường Nguyễn Trãi, gần Hà Đông) và khu vực Cổ Nhuế (phía nam cầu Thăng Long) lại đặc biệt khoái "món" thẻ học viên của các sinh viên. Mỗi chiếc có thể định giá từ 3-5 triệu đồng - đắt nhất trong các trường đại học. Tại khu vực huyện Từ Liêm, nơi tập trung khá nhiều trường đại học, cao đẳng như Đại học Mỏ - Địa chất, Học viện Tài Chính, Cao đẳng Tài nguyên - Môi trường..., các cửa hàng cầm đồ cũng mọc lên nhan nhản.

Theo CAND

Wednesday, May 14, 2014

Ngân hàng TW TQ thúc đẩy cho vay thế chấp nhằm cứu BĐS

Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã kêu gọi các bên cho vay the chap lớn nhất quốc gia chấp thuận các khoản vay thế chấp một cách hiệu quả và kịp thời hơn để giải quyết tình trạng nguội lạnh của thị trường BĐS trong nước.

Trong cuộc họp ngày 12/5, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc đã yêu cầu 15 ngân hàng bao gồm NH Công nghiệp & Thương mại Trung Quốc và NH Xây dựng Trung Quốc phải “nâng cao hiệu quả dịch vụ, cung cấp và đáp ứng kịp thời các khoản vay thế chấp cho người mua đủ điều kiện".

Ngân hàng TW TQ  thúc đẩy cho vay thế chấp nhằm cứu BĐS
Ngân hàng Trung ương Trung Quốc
Việc tăng chi phí nhà mới ở Trung Quốc đã giảm nhẹ trong tháng Tư do tín dụng bị thắt chặt và các nhà thầu lớn như Vạn Khoa và Greentown giảm giá bán. Nhu cầu nhà ở suy yếu do kinh tế giảm tốc còn ngân hàng lại hạn chế cho vay đối với người mua nhà và các nhà thầu.

Bên cạnh các dấu hiệu suy thoái của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, doanh số bán nhà trên toàn Trung Quốc đã giảm 18% trong tháng 04/2014, theo số liệu của Cục Thống kê Quốc gia công bố hôm 12/5. Số liệu BĐS được cho là “đang thử nghiệm sức chịu đựng của Chính phủ trước suy thoái kinh tế”.

Ngân hàng Trung ương cũng thúc giục các bên cho vay ưu tiên nhu cầu của các gia đình mua nhà lần đầu và tăng cường giám sát để ngăn chặn rủi ro tín dụng. Theo thông tin nội bộ, cuộc họp có sự tham dự của Ủy ban Điều tiết Ngân hàng Trung Quốc không bàn đến các khoản vay cho các công ty xây dựng nhà.

Chính sách tín dụng mới có quy mô lớn nhất Trung Quốc đã giảm xuống 1,55 nghìn tỉ NDT (249 triệu đôla) trong tháng Tư so với 2,07 nghìn tỉ hồi tháng Ba. Theo dữ liệu thống kê chính thức, tăng trưởng sản lượng công nghiệp, đầu tư và doanh số bán lẻ của Trung Quốc đã giảm đột ngột, báo hiệu nhiều rủi ro khiến nước này có thể bỏ lỡ mục tiêu tăng trưởng kinh tế 7,5% trong năm nay

Theo BĐS