Monday, May 19, 2014

Một cuộc tình kỳ lạ

Là một nhà thơ và thỉnh thoảng viết văn xuôi (truyện ngắn) nên Phạm Thị Ngọc Liên vẫn nguyên vẹn “cái tật” của nhà thơ là hay thi vị hóa, câu chuyện vợ chồng trong truyện ngắn này không thật sự là “một cuộc tình kỳ lạ”, dù cho tác giả tạo cho họ cảnh lãng mạn uống rượu vang đỏ, sau khi đã là vợ chồng trên 20 năm và người chồng đang ngoại tình. Và hạnh phúc chẳng thể trở về, để “càng ngày tôi càng thấy anh và tôi giống như một đôi vợ chồng già, khéo che giấu cảm xúc của chính mình…”.

Đó không phải là buổi hẹn. Anh ấy và tôi không phải là cặp tình nhân để hẹn hò nhau trong một buổi chiều có gió nhẹ và mây bảng lảng trôi. Chúng tôi cũng không ngồi dựa vào nhau để uống ly rượu chát đỏ và ngắm những giề lục bình trôi xa xa phía cuối dòng sông trong tâm trạng vừa hưng phấn vừa mênh mang hạnh phúc.

Những chuyện lãng mạn như thế đã chấm dứt. Chúng tôi đã là vợ chồng trên hai mươi năm rồi. Giờ đây chúng tôi gặp nhau những lúc anh ấy rảnh và dành ra được vài giờ đồng hồ cho cả hai chúng tôi. Rượu đỏ thì vẫn còn nhưng cách uống đã khác. Anh ấy và tôi ngồi bệt trên sàn gỗ, rượu và ly để trên một chiếc bàn thấp, những viên đá đập vụn đựng trong một cái tô bự hoặc cái ca nhựa, nếu hôm ấy anh là người đập đá. Chúng tôi ngồi xếp bằng, uống rượu bordeaux hoặc rượu cabernet, beujolais trong khi ti vi đang phát bản tin buổi trưa hoặc chiếu một bộ phim gì đó mà tôi đang xem dở. Bữa ăn có thể kéo dài hơn nửa tiếng đến một tiếng, im lặng chỉ nghe tiếng nhai.

Thỉnh thoảng anh ấy cầm ly rượu lên, chạm nhẹ vào ly của tôi trước khi uống một ngụm nhỏ và gắp thức ăn, nhai tiếp tục. Vài lần, anh ấy kể về công việc, căn bệnh nhức đầu kinh niên và lý do vì sao anh không trả lời điện thoại khi tôi gọi đến trong ngày. Thường thì tôi chỉ nghe một cách lơ đãng, như để biểu lộ tâm trạng của mình. Tôi không còn giận dỗi anh như ngày xưa nữa để cãi nhau chỉ vì chuyện không trả lời điện thoại. Giờ đây, mỗi lần nhìn vào màn hình và lắng nghe hồi chuông đổ dài mòn mỏi, tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Sao mình không tắt máy cho rồi? Và thế là tôi tắt máy, đi tìm cho mình một công việc khác. Đôi khi anh gọi lại, nói vắn tắt: Hồi nãy anh đang họp, hoặc thông báo: Anh đi tập yoga đây. Ít khi anh hỏi tôi gọi anh có việc gì không và ngay lúc anh gọi, tôi cũng quên khuấy là mình định nói điều gì với anh lúc nãy.

Buổi tối, tôi thường đọc sách hoặc chơi game trên chiếc iPad cho đến khi mỏi mắt thì tắt đèn và chuồi mặt vào chiếc gối mềm mượt, ngủ ngay lập tức. Rất hiếm khi tôi mất ngủ, và nếu có thì tôi sẽ nghĩ vơ vẩn nhiều điều, chủ yếu là về công việc, sức khoẻ, kể cả vui chơi, mua sắm... Hiếm khi tôi nghĩ về anh, đầy dày vò và khốn khổ như trước kia.

Trước kia, tôi thường thức dậy trong đêm, ôm chặt lấy chiếc gối trống và suy nghĩ, tưởng tượng anh đang làm gì? Có khi tôi bấm điện thoại để nghe những hồi chuông gióng giả đầy vô vọng, để nhìn màn hình xanh lè dửng dưng nổi lên hai chữ đầu tên anh, nhìn rồi mủi lòng và khóc. Những đêm như thế cũng đã chấm dứt rồi. Từ khi anh bước qua lời thề.

Anh thề anh chỉ yêu một mình tôi. Rằng tôi là người đàn bà duy nhất anh yêu và sẽ không bao giờ phản bội. Sao tôi lại có thể tin anh một cách tuyệt đối như thế nhỉ? Hay bởi vì tự ái của tôi được ve vuốt kịch liệt trước những lời “tâm sự” mà sau này tôi mới vỡ ra rằng đàn ông khi muốn tán tỉnh đàn bà thường nói rất giống nhau. Tôi yêu anh, chân thành và điên rồ, đủ để tin anh không hạnh phúc bên người vợ mâu thuẫn trầm trọng về tính cách, tin mình chính là người đàn bà trong mộng, xuất hiện để cứu rỗi đời anh. Niềm tin giống như một tôn giáo, giữ tôi trong vị trí người đàn bà thứ hai đầy ngập hạnh phúc lẫn buồn rầu trong suốt mấy mươi năm.

Tôi là người đàn bà nhẹ dạ, chẳng sâu sắc gì như tôi vẫn tưởng. Vì thế, khi nhận được cú điện thoại của cô ta, tôi chẳng nghi ngờ gì. Cô ta bảo mình là một doanh nhân, có phong cách riêng và phong cách của cô ta hết sức phù hợp với những mẫu thiết kế trang phục của tôi. Em ngưỡng mộ đôi tay tài hoa của chị, muốn kết nghĩa chị em thay vì chỉ là một khách hàng bình thường. Cô ta bảo thế. Tự ái tôi được vuốt ve và tôi đồng ý đi uống cà phê với cô ta.

Chúng tôi đã là vợ chồng trên hai mươi năm. Đại loại tôi nghĩ mình là vợ, ừ, người vợ thứ hai, không công khai nhưng ai cũng biết, và anh đồng ý. Anh đến với tôi, đều đặn và nồng nàn, chia sẻ với tôi những điều anh không có bên người đàn bà thứ nhất. Cuộc sống như thế cũng gọi là tạm ổn, nhỉ? Dù phải chấm hết những hò hẹn lãng mạn bên sông, dưới trăng, trên rừng, dưới biển, chúng tôi vẫn có những khoảnh khắc riêng tư ngọt ngào. Cho đến khi tôi nhận ra những khoảnh khắc đó cũng dần nhạt đi, ngắn hơn với những lý do ắt có và phải có.

Đó là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt và thân thể toát lên vẻ phồn thực, đầy dục tính. Cách ăn nói thì bỗ bã, sống sượng. Tôi hơi ngỡ ngàng vì khi trao đổi qua điện thoại, tôi mường tượng cô ta phải thanh nhã, sang trọng và học thức lắm. Chính vì vậy, tôi đã đem đến cho cô ta một chiếc túi xách đặc biệt do chính tay mình thiết kế để làm quà tặng buổi đầu tiên gặp gỡ. Cô ta cầm lên, liếc qua một cái, đặt sang ghế bên cạnh, nói cám ơn rồi xoay qua người phục vụ, cô ta bảo thế mơniu đâu, đưa đây.

Tôi từng có những phút giây đau khổ quằn quại vì nghĩ trời đất bất công. Lẽ ra tôi phải được danh chính ngôn thuận bên anh, là người đàn bà hiện hữu thực sự chứ không phải chỉ là trong mộng. Tôi phải được hưởng những đặc quyền mà một người vợ thực sự được hưởng chứ không phải yên lặng trong thế giới riêng của mình. Những suy nghĩ này khiến tôi thao thức, giày vò trong đêm với những hình ảnh tưởng tượng, rằng giờ phút đó, khi tôi thao thức trên chiếc giường trống trải, anh lại ngủ rất ngon trong ngôi nhà có người đàn bà sở hữu cuộc đời anh. Anh bảo tôi chỉ tự làm khổ mình, thật ra bà ấy chẳng vui sướng gì, nếu có cũng chỉ là đóng kịch thôi. Sao lúc anh nói câu nói ấy, tôi không nghĩ rằng có ngày mình cũng sẽ như thế?

Cảm giác lợn cợn trong lòng tôi mỗi lúc mỗi nhiều hơn khi cô ta nhấp nhổm nhìn ra cửa bảo sao lâu thế nhỉ? Cô ta gọi thêm hai người nữa, một cô chủ tiệm cam do online và một anh ca sĩ hết thời đang mở tiệm bán băng đĩa. “Ôi mấy người này em quý lắm chị ạ. Mà em thì ít thời gian nên nhân tiện gặp chị, em gọi họ ra để bàn tí việc luôn”. Tôi tự khuyên mình hãy nhẫn nại thêm chút nữa để giữ phép lịch sự nhưng khi cô ta và anh ca sĩ già kia cụng ly chan chát và ôm đàn hoà giọng thì tôi hết kiên nhẫn nổi. Tôi bảo mình xin lỗi vì phải về trước có việc và cô ta ái ngại, trông chị mệt mỏi thế, thôi chị về nghỉ đi, em sẽ gọi điện cho chị sau. Ra khỏi quán, tôi gõ cóc vào đầu mình một cái, thở phào, nghĩ rằng lần sau cô ta gọi đến sẽ không bắt máy nữa.

Theo laodong

0 comments:

Post a Comment