Showing posts with label cầm điện thoại. Show all posts
Showing posts with label cầm điện thoại. Show all posts

Tuesday, May 13, 2014

Chồng,người vợ và chiếc váy ngắn

Nước mắt chị rơi… Anh bối rối. Đã lâu rồi, tâm trạng của chị mới trái ngược hoàn toàn với anh như vậy.

Chị chầm chậm mở tủ quần áo, rồi nhẹ nhàng đóng lại. Vẻ mặt thoáng buồn, chị cầm điện thoại nhắn tin: “Thôi, mọi người đi vui vẻ. Mình có việc đột xuất nên phải ở nhà”.

Đã bao lần rồi chị thấy mình không được như những người đàn bà khác. Hễ tiệc tùng, cưới hỏi là họ xúng xính váy áo sắc nọ màu kia. Còn chị? Nào có phải chị không mua nổi cho mình một chiếc váy. Chồng chị cũng rất thoáng trong việc vợ sắm sửa, “tân trang”. Thế mà, kể từ hôm ấy…

Hôm đó, chị nhận được lời mời đi phỏng vấn tại một công ty. Về nhà, chị đỏ mặt kể cho chồng nghe sự tình. Mặt anh chuyển từ đỏ sang tím, bàn tay nắm chặt: “Trời ơi là trời, bảo ở nhà chăm con mà không chịu. Chỉ anh đi làm là đủ rồi! À, có phải do em mặc váy ngắn không? Còn chuyện gì giữa hai người mà em chưa kể cho anh không?...”. Chị giải thích rằng “ông dê xồm” đó mới kịp kéo ghế lại gần, mắt dán vào chân chị, hoảng quá chị bỏ chạy. Anh tức giận: “Từ nay, không váy viếc gì hết!”. Nói rồi anh lao thẳng vào tủ đồ, quăng bỏ hết váy của vợ. Chị nước mắt ngắn dài thay cho mọi lời bào chữa...

Chồng,người vợ và chiếc váy ngắn
(Ảnh minh họa)
Cũng kể từ ngày đó, anh bỗng đổi tính. Dù cảm thấy khó chịu nhưng chị vẫn nhẫn nhịn chiều ý chồng. Chị là vậy, từ nhỏ đến lớn không dám trái lời ai. Ba má nói gì cũng “dạ”, chồng bảo sao cũng “vâng”, đến nỗi thằng con bé xíu cũng có thể “điều khiển” được mẹ làm theo ý muốn của nó. Chị là người hiền lành và nhu mì đến mức thụ động. Cuộc sống của chị hết lệ thuộc người này đến người khác, hiện tại là lệ thuộc vào chồng. Cô em gái hỏi: “Như vầy chị có buồn không?”. Chị cười: “Chị chỉ buồn khi ba má buồn, chồng chị buồn, các em buồn”. Cô em tặc lưỡi, còn điều gì là của riêng chị đây?

Anh chọn chị làm vợ vì anh biết mình là người gia trưởng, thậm chí độc đoán. Anh nói chị phải nghe, dù đúng dù sai. Chuyện chiếc váy lần này không phải do chị, rõ ràng là thế. Nhưng anh bảo là tại chị. Và rồi, định kiến của anh về chiếc váy trở thành nếp nghĩ của chị. “Ừ thì vì mình. Ừ thì không mặc váy nữa. Có sao đâu”, chị lại thản nhiên, nương theo chồng.

Thỉnh thoảng đi đâu về anh lại kể một câu chuyện như để “bêu gương” cho chị. Anh nhấn giọng to, rõ ràng: “Hôm nay, trong đám cưới em thằng bạn anh có mấy bà sồn sồn mà vẫn diện váy ngắn ngồi ưỡn ẹo, thấy trai đi ngang là mắt sáng lên. Đàn bà gì mà…”. Có lần, đang chở chị anh bỗng tăng ga đuổi theo xe cô gái phía trước: “Em thấy chưa? Gió thốc ngược váy, nhìn thấy xanh đỏ tím vàng luôn kìa!”. Tiếng anh cười giòn đanh, chị cũng cười…

Đã lâu rồi, chị không ra khỏi nhà, ngày nào cũng lui cui với bó rau, con cá, mớ thịt. Thi thoảng, để “đổi gió” chị cũng ngỏ lời muốn đi cùng chồng. Anh gật đầu nhưng với điều kiện chị phải “kín cổng cao tường”. Chuyện đó anh khỏi phải nói chị cũng biết.

Rồi một ngày, chị thấy trên trang cá nhân của chồng có bức hình khá thân mật của anh và một cô gái, có lẽ cùng cơ quan. Cô ta mặc váy, anh thì cười rất tươi. Chị nghĩ ngợi, mơ hồ về một nỗi buồn tủi trong thẳm sâu tâm hồn. Chuông reo! Chị vội vàng ra mở cửa cho chồng như mọi ngày, anh nhìn chị, hớn hở: “Hôm nay anh mới được tăng lương!”. Nước mắt chị rơi… Anh bối rối. Đã lâu rồi, tâm trạng của chị mới trái ngược hoàn toàn với anh như vậy.

Theo Phunuonline

Tuesday, April 29, 2014

Mong Phương Mỹ Chi trở lại hồn nhiên như xưa!

Mỹ Chi thay đổi quá nhiều sau khi nổi tiếng và giàu có, vậy ai là người chịu trách nhiệm cho sự thay đổi này?

Mong Phương Mỹ Chi trở lại hồn nhiên như xưa!

Theo thời gian tham gia trong showbiz, Phương Mỹ Chi quả thực đã thay đổi quá nhiều. Từ một cô bé vô tư, hồn nhiên đã trở thành một ngôi sao nhí "đẳng cấp" đúng với độ "hot" của mình.

Khi mới chân ướt chân ráo bước vào cuộc thi The Voice Kids, hình ảnh Phương Mỹ Chi ghi dấu ấn đậm nét với chiếc áo bà ba giản dị, mộc mạc cùng giọng hát tuyệt vời trong bài hát mang âm điệu dân ca.

Cùng với đó, trong những hình ảnh hay thước phim về cuộc sống của cô bé, Phương Mỹ Chi cũng hiện lên với hình ảnh một cô học trò nhỏ yêu dân ca, đảm đang biết lo lắng cho gia đình và xuất thân trong một gia đình còn gặp nhiều khó khăn.

Thế rồi, thành công tại The Voice Kids khi được coi là sở hữu chất giọng đặc biệt ngọt ngào cùng việc được coi là "của lạ" thì Phương Mỹ Chi được săn đón và nhanh chóng trở thành tên tuổi có được cát-sê cao hàng đầu làng giải trí.

Tiếp đó, Phương Mỹ Chi còn được Quang Lê nhận làm con nuôi và giúp đỡ phát triển sự nghiệp. Cô bé đã thu được vô số thành công, giải thưởng và cả những chuyến xuất ngoại ra nước ngoài biểu diễn.
Mỹ Chi giản dị trước đây.

Vậy nhưng, khi đã kiếm được vô số tiền và danh tiếng, Phương Mỹ Chi đã nhanh chóng thay đổi bản thân mình. Cô bé đã "đẳng cấp" như đúng với địa vị hiện tại của mình từ phong cách ăn mặc, hành động cho tới những món đồ đắt tiền.

Đỉnh điểm của hình ảnh Phương Mỹ Chi hiện tại chính là khi cô bé diện phong cách quần biến mất đầy phản cảm mà những người đẹp "lớn" trong showbiz yêu thích, tay cầm điện thoại đắt tiền chuyên nghiệp như những người đồng nghiệp lớn tuổi.

Hình ảnh này của Phương Mỹ Chi quả thực đã khiến cho nhiều người thất vọng khi cô bé đã đánh mất đi hình ảnh hay nói cách khác, cô bé đã đánh mất đi chính bản thân mình dưới bàn tay của sự nổi tiếng, tiền bạc mà showbiz mang lại.

Vậy ai là người chịu trách nhiệm trước sự đổi thay của hiện tượng hát dân ca này?

Đầu tiên, Phương Mỹ Chi chính là người đầu tiên nên chịu trách nhiệm về việc đổi thay của mình. Dù còn nhỏ tuổi nhưng cô bé đã thay đổi bản thân mình khi đã nổi tiếng và giàu có. Phương Mỹ Chi đã không chống lại được sức mạnh của showbiz để từ đó mà bị ảnh hưởng từ thế giới này.

Người tiếp theo phải chịu trách nhiệm về việc này chính là Quang Lê. Quang Lê không đơn thuần chỉ là người quản lý mà còn là cha nuôi nhưng chính nam ca sỹ đã không thể định hướng cho cô con gái nuôi của mình trong quá trình phát triển sự nghiệp.
Quang Lê tặng Mỹ Chi micro 200 triệu, đồng hồ hàng hiệu...

Chính sự chiều chuộng như tặng micro 200 triệu, tặng hàng hiệu của nam ca sỹ đã khiến cho Mỹ Chi ít nhiều bị ảnh hưởng và chi phối bởi vật chất để rồi có những sự đổi thay không mấy tốt đẹp.

Gia đình Phương Mỹ Chi cũng phải chịu trách nhiệm không nhỏ trong sự đổi thay tiêu cực của cô bé. Là những người gần gũi, có vị trí không thể thay thế nhưng gia đình cô bé không biết cách hướng con mình phát triển hình ảnh, sống đúng với lứa tuổi của mình mà để em thay đổi quá nhiều.

Và cuối cùng, những fan cuồng, những fan bảo vệ cô bé hết mình đã không giúp cô bé nhìn nhận được những sai lầm để sửa đổi bằng việc tung hô và bảo vệ hết lời dù cô bé đã đi sai con đường.

Mong rằng, Phương Mỹ Chi sẽ sớm trở lại như xưa!

Theo Phunutoday

Monday, April 28, 2014

Thảm họa chìm phà ở Sewol: Tất cả là tại tôi

Mưa xối xả, những cơn gió táp thẳng vào khuôn mặt giàn giụa nước mắt của người mẹ. “Đã gần 30 tiếng, tôi không thể ngủ khi con gái vẫn còn trong nước, trong cái lạnh, nước rất lạnh. Tôi không thể nào ngủ được”.

Christine Kim đứng trong gió lạnh nơi bến cảng u ám. “Dưới nước”, cô nói và chỉ vào những con sóng nhấp nhô của biển Hoàng Hải. “Con gái tôi vẫn còn ở dưới đó. Đứa trẻ mà tôi dạy dỗ, đứa trẻ của tôi vẫn ở dưới đó”. Cô Kim là giáo viên dạy tiếng Anh tại một trung tâm gia sư. Một số học sinh của cô cũng có mặt trên phà Sewol trong hành trình tới khu nghỉ mát Jeju lúc phà chìm.

Thảm họa chìm phà ở Sewol: Tất cả là tại tôi

Theo tin tức từ Bộ An ninh và Hành chính Hàn Quốc, 25 người được xác định là đã chết, 271 người vẫn còn mất tích cho đến sáng nay. Một trong số đó là con gái út của cô Kim. “Con gái tôi vẫn còn dưới nước”, cô Kim nói, giọng lạc đi.

Hối hận


Khi trường Trung học Anson Daewon tổ chức chuyến đi này, con gái cô, Billy ban đầu miễn cưỡng không muốn đi bởi gia đình cô đã tới thăm Jeju 2 tháng trước đó. Cô bé không muốn một chuyến đi kéo dài 4 ngày. “Con không muốn đến đó vì con đã đi rồi”, cô bé nói với mẹ. Cô Kim đã thuyết phục con gái: “Mẹ nghĩ chuyến đi này sẽ là những trải nghiệm tuyệt vời cho quãng thời gian đi học của con”, cô Kim nhớ lại. Vì vậy, đêm thứ ba, Billy bước lên phà.

Ngay sáng hôm sau, ngay trước 9h sáng, học sinh nghe thấy một tiếng nổ lớn và phà bắt đầu nghiêng. Một số người nhảy xuống nước lạnh và được giải cứu. Nhưng những người khác thì không. “Tất cả những điều này xảy ra vì tôi”, cô Kim tự trách mình.

Tức giận


Các bậc cha mẹ nổi giận khi các quan chức không đưa ra những thông điệp nghiêm túc. “Chúng tôi đã nhận được tin nhắn của con em mình từ phà nhưng họ không tin điều đó”, cô Kim nói. Không riêng gì người phụ nữ này lên án chính phủ Hàn Quốc. Họ đã không mở rộng những nỗ lực cần thiết để giải cứu các học sinh, cô nói.

Sau tai nạn, truyền thông địa phương dồn dập đăng bài về những tin nhắn của các hành khách trên tàu. Có bài báo viết một hành khách miêu tả những người phụ nữ trên phà la hét trong bóng tối. Một bài báo khác thì viết về người cha có con bị mắc kẹt trên đó. Một cậu con trai, sợ rằng mình sắp chết đã nói với mẹ mình câu con yêu mẹ. Những câu chuyện này không được chứng thực. Nhưng chúng khiến một số phụ huynh tin rằng sẽ tìm thấy thêm nhiều người sống sót hơn.

Hiện, một đội tìm kiếm khổng lồ gồm 169 tàu thuyền, 29 máy bay và 512 thợ lặn đang nỗ lực tiến hành hoạt động giải cứu. Các đội quân tiếp theo sẽ mang cần cẩu để trục vớt con tàu.

Các nhân viên cứu hộ cho biết công việc của họ đang lệ thuộc vào rất nhiều yếu tốt. Mưa phùn khiến tầm nhìn bị hạn chế. Dòng chảy mạnh khiến các hoạt động trở nên nguy hiểm. Ba thợ lặn xả thân đi tìm người mất tích cũng đã bị thủy triều cuốn trôi chiều thứ năm. Cuối cùng, một chiếc thuyền đánh cá đã vớt được họ lên.

Chang Min, người đàn ông có con trai mát tích cho biết anh vẫn tin vào chính phủ “một lần cuối”. Nhưng cô Kim thì không: “Chính phủ đang làm gì cho chúng tôi khi mà con cái chúng tôi đang chết đuối dần”.

“Các gia đình đều đang rất đau khỏ, tôi biết điều này quá khó khăn”, Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye nói khi tới thị sát khu vực tàu đắm ngày hôm qua. “Làm ơn, tôi mong các bạn hãy làm hết sức mình”, bà nói với các nhân viên cứu hộ.

Đau buồn


Suốt 2 đêm thứ tư và thứ năm, các gia đình cắm trại chờ đợi tại Mok Harbor Paeng, cách nơi phà chìm khoảng 20 km. Họ ngồi trên những chiếc nghế nhựa, choàng chăn ngồi túm tụm lại với nhau cho ấm. Họ đưa cho nhau những ly cà phê và mì ăn liền và đứng canh thức. Những bà mẹ khóc và an ủi nhau.

“Đã gần 30 tiếng , tôi không thể ngủ khi con gái vẫn còn trong nước, trong cái lạnh, nước rất lạnh. Tôi không thể nào ngủ được”, cô Kim nói.

Một người đàn ông lớn tuổi ngồi trên ghế, tay cầm điện thoại và siết chặt như đang cầu nguyện. Tất cả mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời, đang hy vọng một tín hiệu.

Hy vọng vào một phép màu


Người mẹ chán nản cố gượng cười khi nói về khoảnh khách Billy chấp nhận chuyến đi này. Billy đã hứa với mẹ sẽ mang những đồ ăn ngon ở Jeju về cho cô. Và cô vẫn đang chờ đợi con gái mình.

Theo Nguoiduatin.vn