Thành phố Hà Nội hiện có hàng ngàn tiệm cầm đồ. Thoạt nhìn, người ta có thể ngộ nhận rằng đây là một hình thức tín dụng nhanh, tiện, rẻ. Nhưng qua một thời gian thâm nhập tìm hiểu, PV đã nhận thấy đằng sau nó ẩn chứa không ít những mối nguy cơ, đặc biệt và trước tiên là đối với giới trẻ
Để thâm nhập vào giới "kiếm ăn" trong lúc người ta thiếu thốn (là các chủ tiệm cầm đồ), tôi mượn một chiếc xe máy Trung Quốc biển ngoại tỉnh để đem đi... cắm. Điểm đầu tiên tôi nhắm đến là phố Bạch Mai - vốn nức tiếng là phố cầm đồ với lai suat cam do thấp dành cho sinh viên các trường đại học Bách khoa, Kinh tế, Xây dựng...
Tấp vào cửa hiệu cầm đồ số 35... phố Bạch Mai, một thiếu niên người mảnh khảnh, tóc dài chấm gáy lao ra dắt chiếc xe vào thẳng trong nhà. Không chờ tôi mở lời, cậu chàng hỏi luôn: "Anh định lấy bao nhiêu?". "Bốn triệu được không chú em?". "Cho em xem đăng ký xe và chứng minh thư nhân dân". "Soi" một lúc, thanh niên này bấm máy gọi cho ai đó. Tôi nghe được loáng thoáng: "Xe Jupiter... có đăng ký... bốn triệu...".
Vài phút sau, một thanh niên to cao lực lưỡng đi giày khủng bố, áo "quân khu", xăm trổ đầy mình cưỡi SH từ đâu phi về. Vừa thoáng nhìn thấy xe của tôi, thanh niên này đã... chửi tục, rồi gay gắt: "Mắt mày mù à? Nhận xe này rồi bán cho... chó à...". Chửi xong một chập, thanh niên này quay xe biến mất dạng, để lại sự... chưng hửng cho tôi và cả cậu bé ngồi trông hàng.
Các tiệm cầm đồ lãi suất thấp nhận cầm từ xe máy, xe đạp, màn hình máy tính, chưa kể những thứ... không nhìn thấy được như chứng minh thư, thẻ sinh viên, dây chuyền, nhẫn vàng v.v...
Thu lại đăng ký xe và chứng minh thư nhân dân, tôi dắt con xe đi chào hàng ở... 5 tiệm cầm đồ khác. Thế nhưng, đều phải lủi thủi dắt ra vì không tiệm nào nhận.
Sáng hôm sau, tôi lại vác con xe tấp vào một tiệm cầm đồ gần ngõ chùa Liên Phái. Một chị trạc "băm mấy nhát" (hơn 30 tuổi) tóc phi-dê, xăm mắt xăm môi, mặc bộ quần áo ngủ đang che miệng ngáp: "Xe Trung Quốc à? Đưa xem đăng ký với chứng minh". Liếc qua, chị bảo: "5 "lít" nhá" (1 "lít" tương đương với 100 ngàn). "Chị cho em 1 "củ" (1 triệu đồng) được không? Em đang cần tiền để đóng học phí gấp" .
Chị này ném toẹt cái chứng minh nhân dân cùng giấy tờ xe xuống bàn: "Thằng nào đi cầm đồ chả kêu thiếu tiền? Một triệu chị mua xe mày về... làm giống à?". Rồi quay ra chửi đổng: "Mới sáng sớm đã gặp quân... hãm tài!". Tôi lại lủi thủi dắt xe ra, còn kịp trông thấy chị đang lúi húi lấy giấy tiền, vàng mã ra... đốt vía!
Đem xe vào Trường Bách khoa gửi, tôi đi bộ khảo sát dọc con phố Bạch Mai. Đúng là, "ra ngõ gặp cầm đồ". Chỉ tính từ ngõ chùa Liên Phái cho tới đoạn giao cắt với phố Đại La, tôi có thể đếm được tới 40 tiệm cầm đồ. Có những đoạn mà 3-4 nhà chung một số cùng mở tiệm cầm đồ. Nhìn vào trong, nhà nào nhà nấy case máy tính xếp dài san sát. Ngoài ra xe máy, xe đạp, màn hình máy tính, chưa kể những thứ... không nhìn thấy được như chứng minh thư, thẻ sinh viên, dây chuyền, nhẫn vàng v.v...
Có một điều khá "tiện lợi" cho giới sinh viên (hay chủ tiệm cầm đồ online) ở khu vực này là từ con phố máy tính Lê Thanh Nghị, chỉ cần qua một vài trăm mét trên phố Tạ Quang Bửu là sang tới Bạch Mai. Và điều khôi hài là hàng tuần, hàng tháng liên tục có sự luân chuyển case, màn hình LCD, laptop... từ Lê Thanh Nghị vào ký túc xá, phòng trọ của sinh viên rồi ra thẳng... Bạch Mai. Bình thường, mỗi thứ đồ đem cắm chủ nhân chỉ nhận được số tiền bằng khoảng 1/3 giá trị. Cụ thể như 1 chiếc case trị giá 6 triệu đồng đem cắm được tầm 2 triệu. Mỗi ngày phải trả lãi 3-5 ngàn đồng. Nếu để quá một tuần mà không gia hạn, vật ấy sẽ chính thức... "lên đường đi Tây Trúc".
Phố Lương Thế Vinh có thể coi là "thánh địa cầm đồ" của sinh viên các trường đại học: Khoa học tự nhiên, Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Hà Nội... Con phố chỉ dài mấy trăm mét mà cũng có tới hơn chục tiệm cầm đồ. Ở đây, người ta có thể cắm được đủ loại, từ chổi cùn rế rách cho tới hàng cao cấp. Ví dụ như thắt lưng, ví da được từ 50-100 ngàn đồng, xe đạp 100-150 ngàn. Xe máy, máy tính thì tùy loại. Đặc biệt, thẻ sinh viên, chứng minh thư, bằng tốt nghiệp... cũng có thể mang ra tiệm để "xoay” lấy một ít tiền. Những loại này chỉ được chừng 100-500 ngàn đồng.
Các tiệm cầm đồ khu vực Ao sen (cuối đường Nguyễn Trãi, gần Hà Đông) và khu vực Cổ Nhuế (phía nam cầu Thăng Long) lại đặc biệt khoái "món" thẻ học viên của các sinh viên. Mỗi chiếc có thể định giá từ 3-5 triệu đồng - đắt nhất trong các trường đại học. Tại khu vực huyện Từ Liêm, nơi tập trung khá nhiều trường đại học, cao đẳng như Đại học Mỏ - Địa chất, Học viện Tài Chính, Cao đẳng Tài nguyên - Môi trường..., các cửa hàng cầm đồ cũng mọc lên nhan nhản.
Theo CAND
Để thâm nhập vào giới "kiếm ăn" trong lúc người ta thiếu thốn (là các chủ tiệm cầm đồ), tôi mượn một chiếc xe máy Trung Quốc biển ngoại tỉnh để đem đi... cắm. Điểm đầu tiên tôi nhắm đến là phố Bạch Mai - vốn nức tiếng là phố cầm đồ với lai suat cam do thấp dành cho sinh viên các trường đại học Bách khoa, Kinh tế, Xây dựng...
Tấp vào cửa hiệu cầm đồ số 35... phố Bạch Mai, một thiếu niên người mảnh khảnh, tóc dài chấm gáy lao ra dắt chiếc xe vào thẳng trong nhà. Không chờ tôi mở lời, cậu chàng hỏi luôn: "Anh định lấy bao nhiêu?". "Bốn triệu được không chú em?". "Cho em xem đăng ký xe và chứng minh thư nhân dân". "Soi" một lúc, thanh niên này bấm máy gọi cho ai đó. Tôi nghe được loáng thoáng: "Xe Jupiter... có đăng ký... bốn triệu...".
Vài phút sau, một thanh niên to cao lực lưỡng đi giày khủng bố, áo "quân khu", xăm trổ đầy mình cưỡi SH từ đâu phi về. Vừa thoáng nhìn thấy xe của tôi, thanh niên này đã... chửi tục, rồi gay gắt: "Mắt mày mù à? Nhận xe này rồi bán cho... chó à...". Chửi xong một chập, thanh niên này quay xe biến mất dạng, để lại sự... chưng hửng cho tôi và cả cậu bé ngồi trông hàng.
Các tiệm cầm đồ lãi suất thấp nhận cầm từ xe máy, xe đạp, màn hình máy tính, chưa kể những thứ... không nhìn thấy được như chứng minh thư, thẻ sinh viên, dây chuyền, nhẫn vàng v.v...
Thu lại đăng ký xe và chứng minh thư nhân dân, tôi dắt con xe đi chào hàng ở... 5 tiệm cầm đồ khác. Thế nhưng, đều phải lủi thủi dắt ra vì không tiệm nào nhận.
Sáng hôm sau, tôi lại vác con xe tấp vào một tiệm cầm đồ gần ngõ chùa Liên Phái. Một chị trạc "băm mấy nhát" (hơn 30 tuổi) tóc phi-dê, xăm mắt xăm môi, mặc bộ quần áo ngủ đang che miệng ngáp: "Xe Trung Quốc à? Đưa xem đăng ký với chứng minh". Liếc qua, chị bảo: "5 "lít" nhá" (1 "lít" tương đương với 100 ngàn). "Chị cho em 1 "củ" (1 triệu đồng) được không? Em đang cần tiền để đóng học phí gấp" .
Chị này ném toẹt cái chứng minh nhân dân cùng giấy tờ xe xuống bàn: "Thằng nào đi cầm đồ chả kêu thiếu tiền? Một triệu chị mua xe mày về... làm giống à?". Rồi quay ra chửi đổng: "Mới sáng sớm đã gặp quân... hãm tài!". Tôi lại lủi thủi dắt xe ra, còn kịp trông thấy chị đang lúi húi lấy giấy tiền, vàng mã ra... đốt vía!
Đem xe vào Trường Bách khoa gửi, tôi đi bộ khảo sát dọc con phố Bạch Mai. Đúng là, "ra ngõ gặp cầm đồ". Chỉ tính từ ngõ chùa Liên Phái cho tới đoạn giao cắt với phố Đại La, tôi có thể đếm được tới 40 tiệm cầm đồ. Có những đoạn mà 3-4 nhà chung một số cùng mở tiệm cầm đồ. Nhìn vào trong, nhà nào nhà nấy case máy tính xếp dài san sát. Ngoài ra xe máy, xe đạp, màn hình máy tính, chưa kể những thứ... không nhìn thấy được như chứng minh thư, thẻ sinh viên, dây chuyền, nhẫn vàng v.v...
Có một điều khá "tiện lợi" cho giới sinh viên (hay chủ tiệm cầm đồ online) ở khu vực này là từ con phố máy tính Lê Thanh Nghị, chỉ cần qua một vài trăm mét trên phố Tạ Quang Bửu là sang tới Bạch Mai. Và điều khôi hài là hàng tuần, hàng tháng liên tục có sự luân chuyển case, màn hình LCD, laptop... từ Lê Thanh Nghị vào ký túc xá, phòng trọ của sinh viên rồi ra thẳng... Bạch Mai. Bình thường, mỗi thứ đồ đem cắm chủ nhân chỉ nhận được số tiền bằng khoảng 1/3 giá trị. Cụ thể như 1 chiếc case trị giá 6 triệu đồng đem cắm được tầm 2 triệu. Mỗi ngày phải trả lãi 3-5 ngàn đồng. Nếu để quá một tuần mà không gia hạn, vật ấy sẽ chính thức... "lên đường đi Tây Trúc".
Phố Lương Thế Vinh có thể coi là "thánh địa cầm đồ" của sinh viên các trường đại học: Khoa học tự nhiên, Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Hà Nội... Con phố chỉ dài mấy trăm mét mà cũng có tới hơn chục tiệm cầm đồ. Ở đây, người ta có thể cắm được đủ loại, từ chổi cùn rế rách cho tới hàng cao cấp. Ví dụ như thắt lưng, ví da được từ 50-100 ngàn đồng, xe đạp 100-150 ngàn. Xe máy, máy tính thì tùy loại. Đặc biệt, thẻ sinh viên, chứng minh thư, bằng tốt nghiệp... cũng có thể mang ra tiệm để "xoay” lấy một ít tiền. Những loại này chỉ được chừng 100-500 ngàn đồng.
Các tiệm cầm đồ khu vực Ao sen (cuối đường Nguyễn Trãi, gần Hà Đông) và khu vực Cổ Nhuế (phía nam cầu Thăng Long) lại đặc biệt khoái "món" thẻ học viên của các sinh viên. Mỗi chiếc có thể định giá từ 3-5 triệu đồng - đắt nhất trong các trường đại học. Tại khu vực huyện Từ Liêm, nơi tập trung khá nhiều trường đại học, cao đẳng như Đại học Mỏ - Địa chất, Học viện Tài Chính, Cao đẳng Tài nguyên - Môi trường..., các cửa hàng cầm đồ cũng mọc lên nhan nhản.
Theo CAND
